“Những kỉ niệm về chuyến đi sẽ còn mãi trong tôi” – Nữ sinh Merali chia sẻ sau chuyến tình nguyện 5 ngày

Posted Posted by cedvn in Tin tổng hợp     Comments Comments Off on “Những kỉ niệm về chuyến đi sẽ còn mãi trong tôi” – Nữ sinh Merali chia sẻ sau chuyến tình nguyện 5 ngày
Sep
7

TÌNH NGUYỆN YÊN SƠN, BA VÌ

Huyền Trang

1 2 3 4 5 Trang viết tay cảm nhận sau chuyến đi tình nguyện 5 ngày của nữ sinh Nguyễn Thị Huyền Trang

Chúng tôi về thôn Yên Sơn mang theo trên mình cảm giác háo hức đến khó tả. Ấn tượng đầu tiên của tôi về nơi này là một màu xanh của núi rừng trải dài cùng bầu không khí trong lành, dễ chịu và yên tĩnh. Không chỉ thiên nhiên nơi đây mà đến cả con người cũng thân thiện, hiếu khách, ánh mắt, nụ cười thật đầm ấm. Nơi đây là hẳn một làng nghề thuốc nam truyền thống, xung quanh là rất nhiều loại thuốc mà tôi chưa bao giờ được thấy.

Chúng tôi được nghỉ ngơi tại nhà chú Nghĩa ngay sau nhà văn hóa. Khi chúng tôi vào nhà, hình ảnh bắt gặp đầu tiên là một con người hiền lành, với nụ cười ấm áp của chú chủ nhà, cặp mắt trong vắt của mấy đứa trẻ cùng với sự rụt rè mà vẫn không che được sự dễ thương của bọn nhóc. Mới gặp thì bọn nhóc còn có vẻ bỡ ngỡ đấy nhưng sau một hồi các trò chơi nhỏ đầu chiều thì các em bắt đầu quen với chúng tôi. Chúng tôi bắt đầu chia nhóm để cùng tìm hiểu nhau. Tôi may mắn lắm khi trong nhóm có chín cô bé dễ thương ở lứa tuổi nang nhau và gọi nhóm với một cái tên dễ thương như chính bọn nhóc vậy – “Gà con”. Sau một buổi tìm hiểu và giới thiệu, cái cảm giác lạ lẫm bỡ ngỡ đã không còn. Cuối buổi, các em đã quấn quýt gọi tên, ôm lấy tôi, đôi khi còn gọi tôi là cô giáo nữa, nghe hạnh phúc lắm (vì tôi đâu có học sư phạm đâu). Sau buổi sinh hoạt, tôi lại trở về với bữa cơm nơi đây, nơi có những món ăn đặc biệt mà lạ lẫm lắm. Kết thúc ngày đầu tiên, chúng tôi trở lại với bài tập văn nghệ để chuẩn bị cho những ngày còn lại cùng các em nhỏ.

Nhóm “Gà con” do tôi phụ trách sau phần thuyết trình về nhóm.

Ngày thứ hai, chúng tôi bắt đầu ngày mới bằng những tiếng gọi í ới của bọn trẻ con từ đầu ngõ vào tận trong nhà. Như lời dặn các em mang theo chổi, chúng tôi cùng nhau dọn dẹp khu vực nhà văn hóa. Những giọt mồ hội lăn dài trên má nhưng nụ cười của các em vẫn rạng rỡ nhường nào. Sau một hồi nghỉ ngơi, các anh chị lại đưa các em nhỏ vào với bài nhảy flashmob, có vẻ phần này thú vị với các em lắm. Nhạc lên thôi là các em đã tập trung ngay ngắn rồi. Xen kẽ vào đó là những trò chơi nhỏ để tăng thêm phần thú vị cho các em. Ngay sau đấy là phần vẽ chân dung người bạn bằng nhiều cách: nhìn mặt, chỉ nhìn giấy, nhắm mắt tưởng tượng còn cả vẽ tay trái nữa. Việc đó giúp các em nhỏ tập trung hơn, điều khiển suy nghĩ của mình. Buổi chiều, chúng tôi lại tiếp tục với phần vẽ tranh chủ đề “Cuộc sống quanh ta”. Các em cầm bút vẽ từng dòng sông, từng quả đồi. Mấy em nhỏ còn chạy đi nhặt lá cây dán vào bức tranh. Những em khác thì cắt nhà, trâu, cỏ, cây… Bức tranh của chúng tôi đơn giản lắm nhưng nó lại chứa một thông điệp lớn lao đó lá “Bảo vệ môi trường – Bảo vệ cuộc sống của chúng ta”. Tối đến lại chia các em về ba nhóm để tập văn nghệ cho tối hôm thứ tư. Bạn nhỏ có hơi nghịch đấy nhưng nó quý các anh chị lắm. Nghịch vậy thôi chứ cứ thấy anh chị là lại chạy theo quấn quýt ý.

Các em nhỏ hồi đầu còn ngại ngùng với tôi nhưng sau thì vô cùng quấn quýt.

Ngày thứ ba lại bắt đầu ngày mới với các hoạt động dọn vệ sinh, nhảy flashmob. Tiếp đó là hoàn thiện bức tranh và cho các em thuyết trình về bức tranh của nhóm. Tuy còn rụt rè nhưng các em cũng đã hoàn thành tốt phần của mình, đã gửi gắm được thông điệp qua từng bức tranh. Dậy các em biết cách bảo vệ môi trường, bảo vệ truyền thống nghề thuốc nam, còn dạy các em cảm nhận cuộc sống qua đủ năm giác quan. Bên cạnh các hoạt động, các anh chị cũng tổ chức đầy các trò chơi bổ ích như đuổi hình bắt chữ, mèo đuổi chuột, đua thuyền trên cạn… Các em ý ham chơi lắm, cứ nghe tới chơi trò chơi là đứa nào đứa nấy đâm đầu vào nhiệt tình luôn. Qua ba ngày, bọn nhỏ quan tâm tôi nhiều lắm, hỏi thăm từng tí, xem chúng tôi còn ở lại bao lâu. Đứa nào cũng không muốn chị (cô) về đâu, như thế bọn em buồn và nhớ chị (cô) lắm đấy làm tôi cũng thấy buồn không muốn đến ngày về.

Ngày thứ  tư, ngày nhiều hoạt động nhất. Chúng tôi vẫn bắt đầu ngày mới với tiếng hò hét gọi tên của các em, nghe quen tai lắm. Sau đấy là một màn nhảy để khởi động. Nhạc lên các em đã tự vào hàng, tạ nhảy được rồi, nhìn đứa nào cũng thấy thích thú cả. Để chuẩn bị cho phần tiếp theo, tôi và Uyên cùng hai bạn nữa đi về nhà để hái lá thuốc. Ở đây tôi được biết nhiều loại cây thuốc và công dụng của nó nữa. Trở về nhà văn hóa với phần vẽ tiêu bản và giới thiệu về lá cây thuốc của các em nhỏ giúp các em hiểu hơn về cái nghề thuốc nam truyền thống ở đây. Tiếp đến là hướng dẫn cho các em về phần cứu người bị đuối nước và cả băng bó vết thương nhằm trang bị cho các em kiến thức cơ bản nhất phòng khi có trường hợp xảy ra. Các em chăm chú tập trung lắm. Khi có câu hỏi còn trả lời rất tốt nữa. Buổi chiều, chúng tôi bắt đầu với vài trò chơi nhỏ, sau đó là phần làm đồ tái chế từ đồ bỏ đi như chai nước, bìa cứng, nắp chai… Theo sự hướng dẫn của chúng tôi, các em đã dùng sự khéo léo của mình làm nên các tác phẩm: con lợn, đồng hồ và cả xe đua. Bọn nhỏ cố gắng lắm, tỉ mỉ từng tí, mấy bạn con trai còn phát minh ra xe đua với ba trái bóng (cơ mà đến lúc thi chỉ thổi được một quả). Có lẽ vì vậy mà đội chúng tôi đã dành phần thắng cho cả ba tác phẩm và là đội thắng cuộc. Nhìn đứa nào đứa nấy vui mà nhảy hết cả lên. Trông hạnh phúc quá kia.

Buổi tối là phần giao lưu văn nghệ. Mọi người tới xem đông lắm, các em nhỏ thì chăm chuốt ăn mặc thật đẹp. Tới phần của nhóm tôi, nhạc lên là các em đã tự giác khéo nhau lên phía trên, không còn cái cảm giác rụt rè trước đây nữa. Một bài nhảy “Bố ơi mình đi đâu thế” đang diễn ra trong sự nhiệt tình, nhí nhố và đáng yêu của các em nhỏ cùng hai chị (tôi và Nhím. Ahihi). Cuối cùng là phần đốt lửa trại. Lúc này, những hạt mưa bắt đầu rơi cũng là lúc ngọn lửa được đốt bùng lên. Mọi người nắm tay nhau chạy quanh đống lửa, vừa chạy vừa hát trong niềm vui, trong nền nhạc và cả những tiếng cười. Chắc vì sự bùng cháy trong mỗi người chúng tôi mà cơn mưa kia cũng không tài nào làm ảnh hưởng tới ngọn lửa đang bừng bừng cháy. Ngay lúc này là một cảnh đẹp chưa bao giờ tôi được nìn thấy. Giữa nơi núi rừng có lửa, có mưa, có những nụ cười ngây thơ trong sáng của bọn trẻ con. Chính điều đó đã tạo nên một phần tuổi trẻ của tôi. Những việc chúng tôi đã làm, các em làm, biết bao là ý nghĩa.

Các em nhỏ chụp ảnh sản phẩm sau hoạt động làm đồ tái chế.

Ngày cuối cùng ở lại Yên Sơn. Vẫn là tiếng hò hét của các em như mọi ngày. Tập trung tại nhà văn hóa, chúng tôi lại giao lưu, tâm sự cùng các em trong buổi liên hoan, trao quà cho mấy đứa. Không thể thiếu phần chụp ảnh lưu niệm được, mấy em nhỏ cứ quấn quýt, còn leo lên lưng bắt tôi cõng để chụp ảnh nữa. Hôm đó lại đúng là ngày sinh nhật của bé Quỳnh Giao trong nhóm Gà con nữa. Bất ngờ chẳng chuẩn bị được gì chỉ kịp tặng bé máy cái kẹp mà em ý vui lắm ý. Cuối giờ, mặt đứa nào cũng buồn thiu, bảo rằng “lúc nào chị lại tới nữa nhé, bọn em nhớ chị lắm đấy”. Nghe hạnh phúc lắm, tự nhủ mình sẽ trở lại nơi đây.

Yên Sơn, nơi đã để lại cho chúng tôi thật nhiều kỉ niệm. Sẽ nhớ lắm mảnh đất này, nơi những con người đầy ắp lòng yêu thương. Sẽ nhớ lắm những chú “gà con” của chị. Những kỉ niệm về chuyến đi sẽ còn mãi trong tôi. Yêu thương lắm nơi đây. Yên Sơn. Hẹn ngày trở lại.

Hẹn ngày trở lại cùng các em nhỏ ở Yên Sơn.

——————————————-

Nguyễn Thị Huyền Trang (sinh viên năm 2 ngành Bất động sản, ĐH Xây dựng) là một trong 40 nữ sinh nhận học bổng Merali khóa 2. Trang cùng 6 nữ sinh khác vừa tham gia chương trình tình nguyện 5 ngày tại thôn Yên Sơn, xã Ba Vì, huyện Ba Vì, Hà Nội từ 1-5/7. Chương trình nằm trong chuỗi các hoạt động của Học bổng Merali nhằm rèn luyện kĩ năng, sự tự tin cho các nữ sinh nhận học bổng.

Xem album ảnh của chương trình

Xem bài đưa tin về chương trình

http://www.hocbongnusinh.com/nhung-ki-niem-ve-chuyen-di-se-con-mai-trong-toi-nu-sinh-merali-chia-se-sau-chuyen-tinh-nguyen-5-ngay.html