Nữ sinh Merali sau tình nguyện: “Chưa bao giờ tôi sống trọn như phút giây này”

Posted Posted by cedvn in Tin tổng hợp     Comments Comments Off on Nữ sinh Merali sau tình nguyện: “Chưa bao giờ tôi sống trọn như phút giây này”
Sep
7

Hồng Nguyễn

Con đường về thôn Yên Sơn huyện Ba Vì nhỏ hẹp, con đường dài và dốc. Ở đây, nơi dân tộc Dao sinh sống có những đồi, những núi có rừng xanh cây xanh ngát xanh thật hùng vĩ, có những trời mây thật to mà cũng thật gần, cứ cảm tưởng như chỉ cần vươn tay là có thể chạm tới. Tất cả ôm trọn bao bọc, bảo vệ cho cả dân tộc Dao. Ở đây không ồn ào, không có những tòa nhà cao tầng, không có xe cộ ầm ĩ như Hà Nội, mọi thứ thật bình lặng nhưng chẳng buồn, những người dân hiếu khách, chân thành nhưng đặc biệt là nụ cười hiền hòa đến lạ. Thứ ngôn ngữ đâu phải là vì câu nói lời chào mà vì nụ cười đẹp đẽ ấy. Vốn dĩ với tôi đặc biệt nhất chính là cảm giác nhẹ nhõm thanh bình. Nhớ nhất nụ cười rạng rỡ, ánh mắt thơ ngây của lũ trẻ ở đây. Kết thúc 5 ngày ở Yên Sơn, có những cảm xúc không thể diễn tả thành lời có những điều phải thực sự trải nghiệm mới thấy sự tuyệt vời của nó. Lại có những điều nhỏ thôi lại chẳng thể nào quên được…

Nguyễn Thị Hồng đang (áo xanh bên trái) cổ vũ các em nhỏ lên thuyết trình về phần thảo luận làm quen trong ngày đầu.

Yên Sơn trong tôi những ngày đầu tiên thật lạ kì. Vẫn là lời chào hỏi ấm áp của chú Nghĩa, sự bỡ ngỡ của cu Tình cu Giáp khi thấy anh chị, lại một chút cảm giác lo lắng trước ánh mắt lạ lẫm nụ cười ngượng ngùng trên mặt bọn trẻ nhưng lại nhanh chóng thoải mái hơn sau một vài trò chơi, câu đố đuổi hình bắt chữ, vài ba câu chuyện, sau cuộc đá bóng, vài cái nắm tay. Chúng hào hứng, cười tươi kể về nhau trong trò chơi làm quen, chẳng ngại ngần bộc lộ và nói về nhau. Yên Sơn ngày hôm đó có anh, có chị có cả em và những đứa trẻ dân tộc Dao, có cả đồi thuốc rộng lớn, có bữa cơm đặc sản với những món rau bao mà khó có thể nếm lại lần hai. Bức tường vô hình ban đầu, nhanh chóng vỡ đi sau nụ cười nồng ấm, những cái nắm tay thân thiện, câu chuyện nhỏ mà ấm áp về hoa dã quỳ, về truyền thống nghề thuốc Nam của người dân bản địa.

Ngày thứ 2, chúng tôi bắt đầu ngày mới với việc dọn nhà văn hóa, quét sân, làm cỏ và tìm đồ tái chế cho hoạt động buổi chiều, công việc tuy nghe có vẻ đơn giản nhưng chúng tôi đã có khoảng thời gian làm việc thật ý nghĩa bên nhau thật thoải mái làm với nhau giữa những người mới hoạt động nhóm, từng giọt mồ hôi chẳng thể xóa đi nụ cười rạng ngời trên môi chúng. Một ngày dài với 1 loạt trò chơi cùng hoạt động vẽ tranh buổi chiều, lạ kì thay là thứ chúng làm còn hơn những gì chúng tôi mong đợi, đôi bàn tay nhỏ thoăn thoắt vẽ từng ngôi nhà, kết từng con thuyền, con trâu, mọi thứ vô cùng sống động và sáng tạo. Chúng tôi có chừng 2 ngày để tập luyện văn nghệ. Chia làm 3 phân đội và hoạt động độc lập để diễn. Tôi cùng một cô bạn cùng tuổi phụ trách phân đội 1. Có lẽ là may mắn nên được phụ trách những em cùng 1 lớp có phần nghịch ngợm nhưng lại rất quý 2 chị. Chẳng nói ngoa chứ đến ngày nào, hai đứa tôi cũng khản cổ để quát tụi trẻ, thế mà trông chị bị ngã là đứa nào đứa nấy đều ra hỏi thăm, thật là ấm lòng. Chúng vốn đâu khó bảo, chỉ cứng đầu để giành được sự quan tâm thôi mà. Ngày hôm đó chúng tôi nhảy 1 bài khá sôi động. Nhịp điệu đung đưa, chúng học rất nhanh, chỉ 1 buổi tối đã nắm được cả bài dài khó. Một ngày dài, mệt nhoài, nhưng chẳng ngăn cản được nhiệt huyết sự cố gắng của cả 10 người !!!

Ngày thứ 3, buổi sáng tiếp tục với phần dọn dẹp, thấy vui vì dậy được phần nào chúng thêm ý thức về việc giữ gìn vệ sinh chung; với hoạt động và thuyết trình về cuộc sống quanh ta, chúng tôi dạy các em cảm nhận cuộc sống qua đủ 5 giác quan điều mà khó khi nào chúng để tâm. Hôm nay chúng đã nghe 1 ngày đầy những điều kì thú và bổ ích. Có vẻ quen thân dần hơn, chúng chia sẻ nhiều hơn tất thảy, chẳng còn ngại kể cho chị vài câu chuyện ở lớp, ở nhà, về bạn bè, rồi hớt tôi nếu ai bắt nạt chúng. Và đương nhiên tôi trở thành hung thần công lý với đám con trai. Đâm ra đứa nào đứa nấy đều nghe lời hết mực, chẳng còn quá bướng bỉnh nữa. Sao chúng đáng yêu thế không biết, nghĩ mà nụ cười trực phát ra trên môi tôi bất cứ lúc nào.

Ngày thứ 4, cũng là ngày hoạt động ý nghĩa nhất, chúng tôi dưới sự giúp đỡ của người dân bản địa thực hiện hoạt động làm tiêu bản lá cây thuốc, giúp bọn trẻ hiểu hơn về làng nghề thuốc Nam truyền thống, và duy trì làng nghề. Một vài câu chuyện thoát nghèo nhờ cây thuốc, nhờ nghề thuốc thế mới biết cuộc sống của họ thật đáng nể. Buổi chiều, chúng tôi bắt đầu với phần làm đồ tái chế: con lợn, đồng hồ và xe đua,…. Bàn tay đứa nào cũng nhem nhuốc nhưng chẳng ngại cố gắng để hoàn thành tác phẩm của mình. Nhóm tôi chẳng thắng phần nào trong cuộc đua dành phần thưởng nhìn chúng vừa thương vừa tội nhưng vốn dĩ cuộc sống đâu phải lúc nào cũng như ý muốn và cũng chỉ là một cuộc đua nhỏ, một bài học về sự đoàn kết khi cả nhóm chưa thực hiện tốt điều này. Buổi tối là hoạt động văn nghệ, dân làng tới rất đông, bọn trẻ đều cố gắng ăn mặc đẹp nhất để lên trình diễn kết quả của hai ngày luyện tập trước đó. Chẳng chút ngại ngần, e dè chưng tôi cùng nhau ngân vang nhảy nhót theo tiếng nhạc, vui vô cùng. Đáng nhớ nhất với tôi trong những ngày vừa qua là hoạt động đốt lửa trại cũng là để kết thúc, lời chào tạm biệt dân làng. Lửa bùng cháy sáng rực, chúng tôi nắm tay nhau thật chặt, chạy xung quanh đống lửa dưới trời mưa dát mặt, hát vang bài ca chiến thắng. Chưa bao giờ tôi sống trọn như phút giây này, được cười, được vui, được đồng hành. Không biết cảm xúc của các bạn như thế nào nhưng với tôi buổi tối ấy thật trọn vẹn và tuyệt vời. Chúng tôi bên nhau dệt nên một phần của tuổi trẻ. Mong rằng sẽ được trở lại nơi đây với những ngày tuyệt vời như thế nữa.

Yên Sơn. Hẹn ngày trở lại!!!

Hồng cùng với các thanh niên và em nhỏ địa phương đốt lửa trại.

———————————————

Nguyễn Thị Hồng (Sinh viên năm hai, ngành Xây dựng, ĐH Xây dựng) là một trong 40 nữ sinh nhận học bổng Merali khóa 2. Hồng cùng 6 nữ sinh khác vừa tham gia chương trình tình nguyện 5 ngày tại thôn Yên Sơn, xã Ba Vì, huyện Ba Vì, Hà Nội từ 1-5/7. Chương trình nằm trong chuỗi các hoạt động của Học bổng Merali nhằm rèn luyện kĩ năng, sự tự tin cho các nữ sinh nhận học bổng.

Xem album ảnh của chương trình

Xem bài đưa tin về chương trình

http://www.hocbongnusinh.com/nu-sinh-merali-sau-tinh-nguyen-chua-bao-gio-toi-song-tron-nhu-phut-giay-nay.html